GẶP GỠ THÀNH VIÊN TIÊU BIỂU TRUNG TÂM UNESCO VĂN HÓA THÔNG TIN TRUYỀN THÔNG: Trần Thị Bích Liên – Người phụ nữ lặng lẽ đi tìm sự sống từ những vết thương tưởng chừng không còn hy vọng

Có những nghề được gọi tên bằng chức danh, có những con người lại được xã hội ghi nhớ bằng những điều họ âm thầm cống hiến. Với chị Trần Thị Bích Liên, hành trình nhiều năm qua không chỉ là chăm sóc những vết bỏng, những vết thương hoại tử hay những ca tắc mạch phức tạp, mà còn là hành trình gìn giữ hy vọng cho những con người từng đứng trước nguy cơ mất đi một phần cơ thể, mất đi khả năng lao động và thậm chí đánh mất niềm tin vào cuộc sống.

Giữa hàng trăm bệnh nhân đã từng được chị đồng hành, cái tên “Liên bỏng” hay “Liên vảy nến” đã trở nên quen thuộc, nhưng điều khiến nhiều người xúc động hơn cả chính là cách họ trìu mến gọi chị là “Phù thủy trị bỏng”. Đó không phải là lời tung hô dành cho một phép màu, mà là sự biết ơn của những con người đã từng chứng kiến những vết thương tưởng như vô phương cứu chữa dần hồi sinh bằng sự tận tâm, bền bỉ và trái tim đầy nhân ái của người phụ nữ ấy.

Ít ai biết rằng, trước khi gắn bó với công việc này, chị từng là người rất sợ máu. Chỉ cần nhìn thấy một vết thương hở cũng đủ khiến chị ám ảnh. Thế nhưng, cuộc đời đôi khi lại lựa chọn con người theo một cách rất khác. Một cơ duyên đã đưa chị đến với những bệnh nhân đầu tiên, rồi từ những ngày miệt mài học hỏi, quan sát, tích lũy kinh nghiệm và không ngừng nghiên cứu, chị dần tìm ra hướng chăm sóc phù hợp cho nhiều dạng vết thương phức tạp. Mỗi ca bệnh thành công không chỉ mang lại niềm vui cho người bệnh mà còn thôi thúc chị tiếp tục đi xa hơn trên con đường mình đã chọn.

Cứ như thế, người này giới thiệu người kia, gia đình này truyền tai gia đình khác, hành trình của chị được nối dài bằng niềm tin chứ không phải những lời quảng bá. Điều khiến chị luôn day dứt là phía sau mỗi vết thương không chỉ là nỗi đau thể xác, mà còn là cả một số phận. Có những người là lao động chính trong gia đình, chỉ cần mất đi một bàn chân cũng đồng nghĩa với việc cả nhà mất đi nguồn sống. Có những người mẹ không còn đủ sức bế con, có những người cha không còn khả năng tiếp tục lao động để nuôi gia đình.

Đã không ít lần chị chứng kiến bệnh nhân lặng lẽ quay mặt đi lau nước mắt khi nghe bác sĩ thông báo phải cắt bỏ một phần cơ thể để giữ tính mạng. Những khoảnh khắc ấy luôn ám ảnh chị nhiều hơn bất kỳ vết thương nào. Bởi vậy, mỗi khi tiếp nhận một ca bệnh, điều chị nghĩ đến đầu tiên không phải là khó hay dễ, mà là liệu mình còn có thể giúp người bệnh giữ lại được đôi chân, đôi tay và cả tương lai của họ hay không.

Trong hành trình ấy, có những câu chuyện trở thành ký ức không bao giờ phai nhạt. Đó là lần chị đến Ba Vì chăm sóc cho một Bà mẹ Việt Nam anh hùng đã ngoài 95 tuổi, người từng bị địch giam cầm tại nhà tù Hỏa Lò, chịu những trận đòn tra tấn dã man nhưng vẫn giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ cách mạng. Khi nghe người thân kể lại những năm tháng bà bị kẹp dập đầu ngón tay, đầu ngón chân đến lộ cả xương nhưng vẫn không khuất phục, chị lặng người.

Hôm ấy, chị không chỉ chăm sóc một vết thương hoại tử do tắc mạch của người mẹ già, mà còn cảm nhận rõ hơn giá trị của sự hy sinh để có được hòa bình hôm nay. Khi gia đình ngỏ ý gửi chị chút chi phí đi lại, chị nhẹ nhàng từ chối.

Chị nói rằng những gì mình làm chỉ là một phần rất nhỏ bé so với sự hy sinh mà người mẹ đã dành cho đất nước. Đó là lần hiếm hoi chị cảm thấy mình là người nhận nhiều hơn là người cho đi. Cũng như hàng trăm bệnh nhân khác mà chị từng đồng hành, mỗi người đều để lại trong chị một câu chuyện riêng.

Một trong số đó là trường hợp của chị Lê Thị Huyền, sinh năm 1978, hiện sinh sống tại ngõ 34 phố Trần Đại Nghĩa, phường Bạch Mai, Hà Nội. Những ngày đầu gặp chị Huyền, điều khiến chị Liên trăn trở không chỉ là tình trạng vết thương kéo dài, mà còn là ánh mắt chất chứa sự mệt mỏi và bất lực của người phụ nữ đã đi qua nhiều nơi điều trị nhưng vẫn chưa tìm được lối ra.

Phía sau mỗi lần thay băng là những tháng ngày đau đớn, phía sau mỗi vết thương là sự lo lắng của người thân khi chứng kiến người mình yêu thương ngày một suy kiệt. Chị Liên hiểu rằng, để chữa lành một con người, không chỉ cần chăm sóc vết thương mà còn phải chữa lành cả tinh thần đang dần kiệt quệ. Bởi vậy, ngoài việc theo dõi sát sao từng diễn biến, điều chỉnh phương pháp chăm sóc phù hợp, chị luôn dành thời gian trò chuyện, động viên để bệnh nhân có thêm niềm tin vào quá trình hồi phục.

Rồi từng ngày trôi qua, những vùng tổn thương dần xuất hiện sự thay đổi tích cực, sức khỏe của chị Huyền cải thiện từng bước, nụ cười cũng dần trở lại sau những tháng ngày dài chỉ còn biết sống trong lo âu. Đối với gia đình chị Huyền, điều họ biết ơn không chỉ là sự chuyển biến của vết thương, mà còn là sự tận tụy của một người luôn xem nỗi đau của bệnh nhân như nỗi đau của chính mình.

Có lẽ vì thế, điều khiến chị Trần Thị Bích Liên luôn đau đáu không phải là mình đã chữa được bao nhiêu ca bệnh, mà là còn bao nhiêu người ngoài kia đang phải đối diện với nguy cơ cắt bỏ tay chân chỉ vì không được tiếp cận đúng phương pháp chăm sóc ngay từ đầu.

Chị vẫn mong một ngày có thể đồng hành nhiều hơn với các bệnh viện, các cơ sở y tế và những người làm chuyên môn để góp phần giảm bớt những trường hợp phải mang thương tật suốt đời vì những vết thương có thể được kiểm soát nếu được xử lý kịp thời.

Bởi với chị, chữa lành chưa bao giờ chỉ là làm liền một vết thương. Chữa lành là giữ lại đôi chân để một người cha có thể tiếp tục đi làm nuôi con. Là giữ lại đôi bàn tay để một người mẹ vẫn có thể ôm con vào lòng. Là giữ lại phẩm giá, niềm tin và hy vọng cho những con người đã từng nghĩ cuộc đời mình sẽ khép lại trong đau đớn.

Có lẽ chính bởi những điều bình dị nhưng lớn lao ấy mà người phụ nữ mang tên Trần Thị Bích Liên vẫn lặng lẽ đi qua từng miền đất, mang theo không phải những lời hứa về phép màu, mà là một trái tim chưa bao giờ thôi tin rằng, chỉ cần còn cơ hội, còn sự tận tâm và còn lòng nhân ái, thì sẽ luôn có những vết thương được chữa lành và sẽ luôn có những cuộc đời được viết tiếp.

Bài: Alex Nguyễn

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *