Bài thơ do Kiểm Sát Viên Cao Cấp Nguyễn Văn Đảm – Vụ Phó Vụ Án Hành Chính Kinh Doanh Thương Mại, Viện KSND Tối Cao – Hội Đồng Cố vấn Trung Tâm UNESCO Văn Hoá Thông Tin Truyền Thông kính tiễn cụ Trần Thị Trà – mẹ của ông Nguyễn Kim Sáu, Kiểm sát viên tối cao,Vụ trưởng Vụ 10 – Viện KSND Tối cao

KÍNH TIỄN

Một đời tần tảo gió sương

Nay về tiên tổ, khói hương nhẹ nhàng

Chín mươi chín tuổi cao sang

Phúc dày đức trọng, họ hàng tiếc thương

 

Bao năm tần tảo can trường

Ân sâu nghĩa nặng còn vương lòng người

Cháu con tiễn biệt ngậm ngùi

Lệ rơi lặng giữa khoảng trời chiều tang

 

Người đi thanh thản nhẹ nhàng

Để bao thương nhớ vẫn mang theo cùng

Tấm lòng nhân hậu bao dung

Như vầng trăng tỏ giữa vùng trời khuya

 

Nén hương kính cẩn tiễn đưa

Người về an nghỉ ngàn thu vĩnh hằng

Dẫu nay khuất bóng khuất hình

Ân đức còn mãi thắm tình cháu con!

KĐ/5/2026

Bài thơ này hay ở sự chân tình, mộc mạc và đúng vai của người viết — một người bạn học cũ đến tiễn mẹ của bạn mình. Không lên gân, không quá bi thương, mà là sự kính trọng, sẻ chia rất đời.
Mở đầu:
“Một đời tần tảo gió sương
Nay về tiên tổ, khói hương nhẹ nhàng”
nghe như một lời khấn tiễn. Chỉ hai câu mà gợi được cả cuộc đời lam lũ của người mẹ quê xưa. Chữ “nhẹ nhàng” làm không khí bài thơ dịu xuống, không nặng nề ai oán.
Đến đoạn:
“Chín mươi chín tuổi cao sang
Phúc dày đức trọng, họ hàng tiếc thương”
là cái nhìn đầy kính trọng của người ngoài gia đình nhưng rất hiểu giá trị của một đời người. “Cao sang” ở đây không phải giàu có mà là cái sang của tuổi thọ, của phúc đức.
Hay nhất có lẽ là hai câu:
“Bao năm tần tảo can trường
Ân sâu nghĩa nặng còn vương lòng người”
Người viết không kể lể nhiều, nhưng chữ “can trường” làm hiện lên hình ảnh một người mẹ đã đi qua bao gian khó. Còn chữ “vương” rất đắt — người đã mất rồi mà tình nghĩa vẫn còn đọng lại.
Đoạn:
“Lệ rơi lặng giữa khoảng trời chiều tang”
cũng là một câu đẹp. Không khóc than dữ dội, chỉ là cái buồn lặng xuống trong buổi tiễn đưa cuối chiều.
Hình ảnh:
“Như vầng trăng tỏ giữa vùng trời khuya”
mang nét ví von cổ điển, nhẹ và sáng. Người mẹ hiện lên hiền hậu, bao dung, giống như ánh trăng âm thầm soi cho con cháu.
Khổ cuối giữ được sự trang nghiêm:
“Người về an nghỉ ngàn thu vĩnh hằng
Dẫu nay khuất bóng khuất hình
Ân đức còn mãi thắm tình cháu con!”
Lời thơ như một nén nhang tiễn biệt. Dù là người bạn viết thay lòng mình, nhưng đọc lên vẫn thấy sự chân thành và nghĩa tình dành cho gia đình bạn học cũ. Chính cái mộc mạc ấy làm bài thơ có cảm xúc thật.

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *