Tháng Năm về, ve ran trong vòm lá
Phượng hồng nghiêng đỏ rực những cung đường
Ta lại về thăm đất Mũi thân thương
Nơi cuối trời nghe dạt dào sóng nước.
Gió Sông Đốc gọi về miền ký ức
Bến năm xưa còn thổn thức chia phôi
Hơn bảy mươi năm ký ức bồi hồi
Ngày tập kết nghẹn lòng người đi ở.
Người bám đất giữa bưng biền khói lửa
Giữ rừng tràm, giữ đất Mũi quê hương
Người ra Bắc mang nặng mối nhớ thương
Xây hậu phương gửi lửa về Nam Bộ.
Từ miền Bắc đoàn quân như thác đổ
Xẻ Trường Sơn rực cháy tuổi hai mươi
Ba lô mang theo chí lớn sáng ngời
Vì độc lập vượt qua ngàn bom đạn.
Tàu không số mang hy sinh vô hạn
Vượt biển khơi qua bão đạn quân thù
Chở niềm tin cùng vũ khí, quân nhu
Về đất Mũi cho mùa xuân thống nhất.
Cà Mau đó – đất kiên cường son sắt
Neo hồn thiêng nơi cuối đất non sông
Đón những chuyến tàu huyền thoại anh hùng
Viết lịch sử bằng máu xương bất khuất.
Nhớ những buổi tiễn đưa trong nước mắt
Cha mẹ tiễn con, vợ tiễn đưa chồng
Ánh mắt nhìn theo biển nước mênh mông
Nghe tim nhói giữa muôn trùng sóng gió.
Ngày chiến thắng tung bay màu cờ đỏ
Nụ cười đoàn viên chan chứa nghẹn ngào
Có những người đã hóa những vì sao
Sống bất tử giữa trời xanh đất nước.
Ta đứng lặng bên tượng đài Sông Đốc
Nghe thời gian thao thiết gọi tên người
Những anh hùng quên tuổi trẻ đôi mươi
Cho Tổ quốc nở hoa ngày thống nhất.
Thắp nén nhang nhớ người còn người mất
Những linh hồn hòa cùng sóng biển khơi
Tháng Năm về ve vẫn gọi không nguôi
Tiếng đất nước ngàn năm còn thôi thúc.
Phượng vẫn đỏ giữa một trời ký ức
Đất nước hôm nay hạnh phúc thanh bình
Hãy vững tin cùng dân tộc chuyển mình
Kỷ nguyên mới sáng ngời hồn nước Việt.


