Nghi Lộc – Cửa Lò trong trái tim ta
Tha thiết yêu thương bao giờ chẳng rõ
Từ thưở ấu thơ ắp đầy ngọn gió
Khi nắng chang chang, khi rét run người
Quê hương mình xinh đẹp quá đi thôi
Có sông Lam, kênh Nhà Lê, sông Cấm
Có Bãi Lữ, có Bãi Hiền xanh thẳm
Biển Cửa Lò rộn rã ánh bình minh
Cửa Hội thân thương chan chứa nghĩa tình
Nghe em hát khúc dân ca dìu dặt
Cánh buồm nâu giữa biển trời xanh ngắt
Ai xa quê cũng khao khát quay về
Nghi Mỹ, Kiều, Văn… nhớ mãi triền đê
Bóng trăng trôi giữa hồ xanh lộng gió
Mơ cùng em một lần về nơi đó
Hát giữa trời vi vút đến ngàn năm
Dân quê mình quen lam lũ siêng năng
Sống chất phát tính cương cường cả quyết
Con gái xinh tươi nồng nàn da diết
Đã yêu nhau xin nhớ đến bạc đầu
Quê mình nghèo cha mẹ dặn thương nhau
Dùm bọc sẻ chia mặc đời hối hả
Tình nghĩa quê hương lớn hơn tất cả
Bươn chải ngược xuôi con nhớ quay về
Khi hè sang còn vang mãi tiếng ve
Trường Nghi Lộc Một, Hai, Ba ngày ấy
Cánh phượng đỏ nhớ tình yêu nồng cháy
Thương nhớ thầy cô xao xuyến trong lòng
Nghi Lộc – Cửa Lò kiêu hãnh vô song
Xưa Khai quốc Cương Quốc Công Nguyễn Xí
Tướng lĩnh bao đời vang danh dũng khí
Gìn giữ quê hương thống nhất sơn hà
Nghi Lộc – Cửa Lò nơi ấy quê ta
Có mồ mả của ông bà tiên tổ
Có núi, biển, sông có ầm ào bão tố
Mãi mãi kiên trung luôn ngẩng cao đầu
Dù mai ta có đi đâu về đâu
Bao đổi thay không còn nguyên quê quán
Dòng máu đỏ trong mỗi bầu huyết quản
Vẫn nhắc quê hương Nghi Lộc – Cửa Lò…
NĐT.2025
Sau khi xem bài Nghi Lộc-Cửa Lò của Tác giả Nguyễn Đình Trung,Viện Trưởng Viện KSND TP Cần Thơ,Ông Nguyễn Văn Đảm,Viện trưởng Viện 4.Viện KSND Cấp Cao Tại TPHCM,Hội đồng cố vấn Trung tâm UNESCO Văn Hoá Thông Tin Truyền Thông có lời bình
Bài thơ “Nghi Lộc – Cửa Lò” là một bản tình ca tha thiết về quê hương, vừa mang âm hưởng tự hào, vừa đong đầy xúc cảm nhớ thương. Nguyễn Đình Trung đã khắc họa một bức tranh toàn cảnh về vùng đất Nghi Lộc – Cửa Lò, nơi gắn bó sâu sắc với ký ức tuổi thơ, tình người và lòng yêu quê hương của tác giả.
Bài thơ mở đầu bằng tình cảm tha thiết dành cho quê hương:
Nghi Lộc – Cửa Lò trong trái tim ta
Tha thiết yêu thương bao giờ chẳng rõ
Tình yêu ấy không phải là cảm xúc thoáng qua mà đã thấm sâu vào tâm hồn tác giả từ thuở ấu thơ, gắn liền với những ngọn gió, những mùa nắng, mùa rét của quê nhà.
Tác giả giới thiệu vẻ đẹp thiên nhiên của Nghi Lộc – Cửa Lò qua những hình ảnh đặc trưng: sông Lam, kênh Nhà Lê, sông Cấm, Bãi Lữ, Bãi Hiền, biển Cửa Lò… Những cảnh sắc ấy không chỉ đẹp mà còn có hồn, gợi lên ký ức và tình yêu quê hương:
Quê hương mình xinh đẹp quá đi thôi
Có sông Lam, kênh Nhà Lê, sông Cấm
Vẻ đẹp thiên nhiên hòa quyện với tình người đậm đà qua hình ảnh Cửa Hội – nơi chan chứa nghĩa tình, nơi cánh buồm nâu căng gió trên biển cả. Đặc biệt, những câu hát dân ca quê hương càng làm dâng lên nỗi nhớ nhung và sự tự hào về văn hóa địa phương:
Nghe em hát khúc dân ca dìu dặt
Cánh buồm nâu giữa biển trời xanh ngắt
Không chỉ dừng lại ở cảnh sắc, bài thơ còn tôn vinh con người Nghi Lộc – Cửa Lò. Đó là những người dân chất phác, siêng năng, kiên cường, sống nghĩa tình, luôn đùm bọc lẫn nhau:
Dân quê mình quen lam lũ siêng năng
Sống chất phát tính cương cường cả quyết
Cũng từ vùng đất này, biết bao nhân tài, anh hùng đã đóng góp vào sự nghiệp bảo vệ và phát triển đất nước. Tác giả nhắc đến Cương Quốc Công Nguyễn Xí – một danh tướng kiệt xuất thời Lê, cùng với truyền thống đấu tranh bất khuất của quê hương. Điều này càng làm nổi bật niềm tự hào về Nghi Lộc – Cửa Lò:
Xưa Khai quốc Cương Quốc Công Nguyễn Xí
Tướng lĩnh bao đời vang danh dũng khí
Cuối bài thơ, tác giả bày tỏ nỗi nhớ quê hương khắc khoải. Dù mai sau có đi xa, dòng máu quê hương vẫn chảy trong huyết quản, luôn nhắc nhở về cội nguồn:
Dòng máu đỏ trong mỗi bầu huyết quản
Vẫn nhắc quê hương Nghi Lộc – Cửa Lò…
Bài thơ không gò bó theo một thể thơ nhất định nhưng vẫn có sự hài hòa, nhịp nhàng. Cách ngắt nhịp linh hoạt giúp bài thơ có lúc sâu lắng, có lúc dồn dập hùng tráng.
Sau khi xem bài Nghi Lộc-Cửa Lò của Tác giả Nguyễn Đình Trung,Viện Trưởng Viện KSND TP Cần Thơ,Ông Nguyễn Văn Đảm,Viện trưởng Viện 4.Viện KSND Cấp Cao Tại TPHCM,Hội đồng cố vấn Trung tâm UNESCO Văn Hoá Thông Tin Truyền Thông có lời bình
Ngôn từ trong bài thơ gần gũi, mộc mạc, đậm chất dân gian, giúp người đọc dễ dàng cảm nhận được tình cảm chân thành của tác giả.
Tác giả sử dụng nhiều hình ảnh gợi cảm như sông Lam, kênh Nhà Lê, biển Cửa Lò, cánh buồm nâu, ánh bình minh…, tạo nên một bức tranh thiên nhiên sinh động.
Lời thơ lúc thì sôi nổi, hào hùng khi nói về lịch sử và truyền thống quê hương, lúc lại sâu lắng, da diết khi nhắc đến tình yêu và nỗi nhớ.
Kết lại: “Nghi Lộc – Cửa Lò” là một bài thơ hay về quê hương, thể hiện rõ tình yêu sâu đậm của tác giả dành cho mảnh đất nơi mình sinh ra và lớn lên. Bài thơ không chỉ là một bức tranh quê hương với cảnh đẹp và con người hiền hòa, mà còn là lời nhắc nhở về truyền thống, lịch sử, đạo lý “uống nước nhớ nguồn.” Với cách thể hiện tình cảm tự nhiên, chân thành và nghệ thuật sử dụng ngôn từ khéo léo, bài thơ dễ dàng chạm đến trái tim của những người con xa quê, gợi lên trong họ niềm tự hào và nỗi nhớ quê nhà da diết!
Quê nhà, Kỳ Anh, đêm 28/3/2025
Nguyễn Khắc Đảm
Viện kiểm sát cấp cao tại Thành phố HCM