NHỚ MẸ

NHỚ MẸ

Con trở về làng Phú Hải thân thương

Ngày giỗ đầu lòng bâng khuâng khó tả

Khói hương quyện giữa chiều quê yên ả

Nỗi nhớ thương dâng kín cõi lòng con.

Mái nhà cũ giàn dây leo trước ngõ

Mà bóng mẹ nay đã khuất xa rồi

Nén hương trầm nghi ngút giữa chiều rơi

Nghe quặn thắt những tháng ngày không mẹ.

Một năm qua biết bao lần lặng lẽ

Gọi tên người trong sâu thẳm tâm can

Mẹ suốt đời chịu vất vả gian nan

Dành tất cả cho đàn con khôn lớn.

Nhớ thuở ấy những sớm hôm tần tảo

Dáng hao gầy qua mấy độ nắng mưa

Từng bữa ăn, từng manh áo đơn sơ

Đều thấm đượm tình thương không kể xiết.

Dẫu năm tháng phủ màu lên mái tóc

Mẹ vẫn luôn đau đáu chuyện cháu con

Điều hạnh phúc mẹ nhường cho tất cả

Phần gian nan mẹ nhận hết về mình.

Bữa cơm cúng khói hương đang quyện tỏa

Mẹ đã về trong mái ấm tình thương

Tiếng nói cười bỗng nhòa trong khóe mắt

Ngân ngấn lệ bởi ân tình sâu nặng.

Về quê nhà trong ngày đầu tưởng niệm

Dâng lên người tấm hiếu nghĩa đơn sơ

Ơn sinh thành mênh mông như biển cả

Khắc trong tim bóng mẹ chẳng phai mờ

Phú Hải đó đượm nghĩa tình tha thiết

Sóng vẫn xanh như thuở mẹ bên đời

Gió ngoài kia vẫn miệt mài năm tháng

Mà từ nay vắng tiếng mẹ à ơi…

Chiều dần buông khói hương nghiêng trước cửa

Con lặng nhìn di ảnh nghẹn vành môi

Bao điều muốn nói vẫn chưa kịp ngỏ

Chỉ nghẹn ngào theo nước mắt đầy vơi.

Mai con lại theo dòng đời xuôi ngược

Rời quê nhà khi nắng đã buông trôi

Gọi hai tiếng: “Mẹ ơi!” giữa vắng lặng

Chỉ còn nghe tiếng sóng vỗ ngoài khơi…

Con trai nhớ mẹ Nguyễn Văn Đảm – Vụ Phó Vụ 10 Viện KSND Tối Cao – Hội đồng cố vấn Trung Tâm UNESCO Văn Hoá Thông Tin Truyền Thông

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *