KỲ XUÂN
Tuyết Mai vờn trong gió
Hoa trắng ngát hương trời
Kỳ phùng nay gặp gỡ
Giữa điệp trùng chơi vơi
Tiên Ông vừa tới nơi
Thấy cảnh quan tuyệt mỹ
Bồng lai nơi trần thế
Xuân đang về giáng thăm
Tuyết Mai chờ bao năm
Mã bay lòng khấp khởi
Pháo, xe gầm trăm lối
Đì đùng khắp suối khe
Tình yêu tràn đam mê
Quân kỳ nuôi chí cả
Phiêu bồng cùng mây gió
Vời vợi hòa thiên thu…
NĐT.2.2026
Bài thơ “Kỳ Xuân” của anh Nguyễn Đình Trung là một thi phẩm giàu chất tượng trưng, hòa quyện giữa không khí xuân, cảm hứng tri âm và tinh thần kỳ đạo (đạo chơi cờ). Dù ra đời trong một dịp đánh cờ cuối năm 2025, bài thơ vượt lên khỏi khuôn khổ một cuộc vui tao nhã, để chạm tới tầng ý nghĩa sâu xa hơn về nhân sinh, chí hướng và tình tri kỷ.
Không gian xuân – vừa thực vừa tiên
“Tuyết Mai vờn trong gió
Hoa trắng ngát hương trời”
Hình ảnh “Tuyết Mai” gợi vẻ đẹp thanh khiết, cao nhã. Mai giữa tuyết vốn là biểu tượng của khí tiết, của sức sống bền bỉ trong giá lạnh. Ngay từ hai câu đầu, tác giả đã dựng nên một không gian tinh khôi, khoáng đạt – nơi thiên nhiên không chỉ hiện hữu mà còn như có linh hồn.
Cụm từ “Bồng lai nơi trần thế” đưa người đọc bước sang cõi mộng. Đó không còn chỉ là cảnh xuân, mà là xuân trong tâm thế siêu thoát. Không gian đánh cờ bên cạnh cây nhất chi mai bỗng hóa thành chốn tiên cảnh – nơi con người tạm quên bụi trần để sống với tinh thần cao khiết.
“Kỳ” – cuộc cờ và cuộc đời
Chữ “Kỳ” trong nhan đề vừa là “kỳ xuân” (mùa xuân lạ kỳ), vừa hàm nghĩa “kỳ đạo” – đạo cờ.
“Kỳ phùng nay gặp gỡ
Giữa điệp trùng chơi vơi”
“Kỳ phùng” vốn gợi đến “kỳ phùng địch thủ” – gặp được người xứng tầm. Đây không chỉ là cuộc đối ẩm cờ vui, mà là sự hội ngộ của tri kỷ. Trong không gian “điệp trùng chơi vơi”, cuộc cờ như trải dài vô tận – mỗi nước đi là một suy tưởng, một thăng trầm.
Đến khổ sau, nhịp thơ chuyển động mạnh:
“Pháo, xe gầm trăm lối
Đì đùng khắp suối khe”
Ngôn ngữ cờ tướng (“pháo”, “xe”) được nhân hóa như chiến mã ngoài trận mạc. Âm thanh “đì đùng” tạo nhịp điệu dồn dập, làm nổi bật khí thế quyết liệt. Cuộc cờ ở đây không còn tĩnh tại, mà là chiến trận của trí tuệ và bản lĩnh.
Hình tượng “Tiên Ông” – ẩn dụ về cao nhân
“Tiên Ông vừa tới nơi
Thấy cảnh quan tuyệt mỹ”
“Tiên Ông” có thể là bạn cờ, cũng có thể là hóa thân của bậc cao nhân trong tâm tưởng. Hình tượng này nâng cuộc gặp gỡ lên tầm thiêng liêng – như một cuộc tao phùng giữa những người đồng điệu về chí hướng.
Khi viết:
“Quân kỳ nuôi chí cả
Phiêu bồng cùng mây gió”
Tác giả không chỉ nói đến quân cờ, mà còn nói đến lý tưởng. “Quân kỳ” trở thành biểu tượng cho hoài bão, cho chí nam nhi. Chơi cờ không chỉ để giải trí, mà để rèn tâm, dưỡng chí.
Tình yêu và thiên thu
“Tình yêu tràn đam mê
…
Vời vợi hòa thiên thu”
Tình yêu ở đây có thể là tình bằng hữu, tình yêu cờ, hay rộng hơn là tình yêu cuộc sống. Cảm xúc ấy không giới hạn trong khoảnh khắc cuối năm, mà “hòa thiên thu” – hòa vào dòng chảy vô tận của thời gian.
Câu kết mở ra chiều kích vĩnh cửu. Cuộc cờ xuân ấy, khoảnh khắc gặp gỡ ấy, tuy diễn ra trong một buổi chiều cuối năm, nhưng dư âm của nó còn lan xa.
“Kỳ Xuân” không chỉ là bài thơ ghi lại một cuộc đánh cờ cuối năm, mà là bản hòa tấu giữa xuân sắc, tri âm và chí khí. Ở đó, thiên nhiên – con người – cuộc cờ hòa quyện thành một cảnh giới tinh thần:
Xuân không chỉ đến trong đất trời,
mà còn đến trong tâm thế của người biết sống, biết chơi, và biết nuôi chí lớn. Đặt trong bối cảnh tác giả sáng tác bên cạnh cây nhất chi mai (tuyết mai), giữa bạn bè và bàn cờ, thì đây là bài thơ rất đáng trân trọng – bởi từ một khoảnh khắc đời thường, tác giả đã nâng lên thành một không gian thi vị, giàu ý nghĩa nhân sinh!
01/01/2026 (âm lịch)


